Menu

Hòn đảo chỉ có chim mới có thể sống sót được ở Scotland

Quần đảo xa xôi của St Kilda, ngoài khơi bờ biển phía tây của Scotland, thực sự là một nơi cô lập nhất trên trái đất. Nằm ở phía tây của Outer Hebrides 64 km, nó là một phần xa nhất của Quần đảo Anh. Hòn đảo này có nhiều tảng đá granite và những vách đá cao chót vót, chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của thời tiết Bắc Đại Tây Dương. Nơi đây có có gió mạnh đến nỗi cây cối không thể phát triển.

Hirta, St Kilda

Ngôi làng duy nhất trên đảo bị bỏ hoang cho đến ngày nay

Hirta, St Kilda

Vị trí của hòn đảo được xác định trên bản đồ

Mặc dù khí hậu khắc nghiệt như vậy nhưng vẫn có một cộng đồng nhỏ vẫn cố sống sót trên hòn đảo bằng bằng cách ăn chim biển và trứng của nó. Những cư dân dũng cảm này sống theo lối sống thợ săn, họ dọc theo những vách đá tuyệt đẹp để bắt những con gấu, fulmars (một loài chim biển) và puffins (một loài chim biển có miệng màu đỏ). Sau hàng ngàn năm cô lập, toàn bộ dân cư của hòn đảo này di tản xuống đất liền để thoát khỏi những vụ mùa thất bại, sự thiếu thông tin liên lạc và thiếu chăm sóc y tế.

Hirta, St Kilda

Bản kiến nghị với Bộ trưởng Ngoại giao Scotland về việc yêu cầu hỗ trợ rời St Kilda, 1930

Hirta, St Kilda

Người dân trên đảo St Kilda, ảnh chụp năm 1930

Đảo St Kilda đã có người ở liên tục trong khoảng 4.000 năm. Khu định cư duy nhất của ở hòn đảo có tên là Làng Vịnh, nằm trên một vùng đất thấp nằm trên hòn đảo lớn nhất của quần đảo này.

Hirta, St Kilda

Những ngôi nhà được làm bằng đá còn sót lại cho đến ngày nay

Hirta, St Kilda

Quần đảo có sức gió quá mạnh khiến cho việc chăn nuôi gia súc là điều không thể. Người dân đảo đã trồng một lượng nhỏ lúa mạch, yến mạch và khoai tây, nhưng gió lớn và nước mặn thường làm hỏng mùa màng. Biển quá thô để đánh bắt, vì vậy người dân đảo không ăn cá. Thức ăn ưa thích của họ là chim chóc, và chúng có rất nhiều trên đảo.

Hirta, St Kilda

Những bức tường và hang động được dựng lên bằng cách xếp những tản đá lên nhau một cách rất công phu

Hirta, St Kilda

St Kilda là nơi sinh sống của nhiều loài chim biển quan trọng như ganhet, petrels, puffins và fulmars. Số lượng chim biển ở đây chiếm tới 24% lượng chim biển trên thế giới, và gần 90% số chim cúc ở Châu Âu được sinh ra ở hòn đảo này. Người ta nói rằng người dân trên đảo St Kildans thường “ăn chim puffins cho một bữa ăn nhẹ, giống như một gói xúc xích.” Theo một báo cáo, mỗi người trên đảo St Kilda ăn 115 con chim fulmars mỗi năm. Năm 1876 người ta nói rằng những người trên đảo đã tiêu thụ hơn 89.600 trứng chim puffin.

Hirta, St Kilda

Bắt chim là việc không dễ, nhưng người dân đảo đã làm công việc này trở nên đơn giản và nghệ thuật. Trong những tháng mùa xuân và mùa hè, những người đàn ông đi trên những vách đá dựng đứng, và thu thập những con chim non và trứng từ tổ. Họ không lãng phí bất cứ thứ gì từ những con chim biển. Lông chim được sử dụng để gối và giường ngủ, da của chim gannets được sử dụng để làm giày, và dầu trong dạ dày của chim fulmars được sử dụng làm nhiên liệu. Những con chim chỉ  sống ở hòn đảo khoảng nửa năm. Vào mùa thu và mùa đông, chúng bay đến Đại Tây Dương để tránh cái lạnh ở hòn đảo. Để tìm kiếm thức ăn, người dân đảo đã xây dựng các hang đá bằng đá để lưu trữ xác của chim.

Hirta, St Kilda

Gia súc được nuôi rất hạn chế vì khí hậu rất khắc nghiệt ở hòn đảo

Từ giữa thế kỷ 19, người dân đảo bắt đầu tiếp đón khách du lịch ở nước ngoài. Sự tiếp xúc ngày càng tăng với thế giới bên ngoài đã làm họ nhận thức được một cách sống khác, cũng như những bất cập của họ trên đảo. Các cư dân bắt đầu nhập khẩu lương thực, nhiên liệu và vật liệu xây dựng để cải thiện cuộc sống trên đảo, và dần dần họ đã trở nên phụ thuộc vào nguồn cung cấp này. Trong Thế chiến thứ nhất, sự hiện diện của Hải quân Hoàng gia trên đảo đã cải thiện vấn đề giao tiếp với đất liền. Lần đầu tiên trong lịch sử, đã có những lần gửi thư và thực phẩm thường xuyên. Khi các dịch vụ này được rút lại vào cuối chiến tranh thì cảm giác bị cô lập tăng lên. Thiếu lương thực trở nên cấp tính và thường xuyên hơn, đặc biệt là sự chăm sóc y tế.

Hirta, St Kilda

Một hang để đựng xác chim dự trữ qua mùa đông

Sau cái chết của một phụ nữ trẻ bị bệnh viêm ruột thừa vào tháng 1 năm 1930, và được đưa đến đất liền để điều trị. Những người dân cuối cùng trên hòn đảo mới ý thức rõ hơn về việc phải sơ tán khỏi hòn đảo này, họ cùng nhau viết một lá đơn lên chính phủ về việc yêu cầu trợ giúp cho việc di dời khỏi hòn đảo.

Hirta, St Kilda

Nội dung lá đơn trình bày: “Chúng tôi không yêu cầu giải quyết chung với nhau như một cộng đồng riêng rẽ, nhưng chúng tôi rất biết ơn sự trợ giúp và sự chuyển tiếp đến nơi khác, nơi có cơ hội tốt hơn để đảm bảo sinh kế của chúng tôi”.

Hirta, St Kilda

Vào ngày 29 tháng 8 năm 1930, 36 cư dân cuối cùng ở đảo St Kilda được di tản và tái định cư trên đất liền. Vào năm 1986, hòn đảo này đã trở thành nơi đầu tiên ở Scotland được ghi vào danh sách Di sản Thế giới của UNESCO. Đây là một trong số 24 địa điểm trên hành tinh này được trao vị trí này cho cả ý nghĩa tự nhiên và văn hoá của nó. Hàng ngàn du khách ghé thăm hòn đảo Hirta ngày hôm nay để khám phá thị trấn bị bỏ hoang.

Xem thêm: du lịch Anh, du lịch Pháp, du lịch Tây Ban Nha

THÔNG TIN ĐẶT DỊCH VỤ

Điền đầy đủ thông tin dưới đây
Ho Tên (bắt buộc):
Email (bắt buộc):
Số điện thoại (bắt buộc):
Số trẻ em (bắt buộc):
Số người lớn (bắt buộc):
Ngày đi (bắt buộc):


Tên Tour(bắt buộc):
Yêu cầu khác:

Scroll To Top