Menu

Làng tôi – Khúc hoan ca của đồng quê Việt

Hai đêm ra rạp lần này của Làng tôi là để chính thức “chuyển giao công nghệ” từ âm thanh, ánh sáng, đạo diễn của ê-kíp Tuấn Lê cho Liên đoàn xiếc Việt Nam. Sau đó, Làng tôi sẽ vào Thành phố Hồ Chí Minh tham gia chương trình Duyên dáng Việt Nam và lưu diễn tại đây một số buổi. NSND Vũ Ngoan Hợp, Giám đốc Liên đoàn xiếc Việt Nam cho biết: “Trước mắt còn rất nhiều khó khăn, song chúng tôi sẽ cố gắng để Làng tôi có một đời sống mới ở ngay tại Việt Nam”.

 

Một người bạn sống nhiều năm ở Bỉ nhờ tôi giúp con gái anh là Isabelle – tên gọi ở nhà là Nhím – có cơ hội cảm thụ văn hóa Việt trong dịp về thăm quê cha lần này cùng với mẹ, một phụ nữ tóc vàng mắt xanh! Đứa trẻ mang dòng máu Việt này vốn được hưởng một nền giáo dục châu Âu kinh điển, vậy nên tôi đã khá bối rối khi lên một kế hoạch tham quan cho Nhím. Vẫn biết văn hóa dân gian quê mình cực kỳ phong phú nhưng làm sao có thể dẫn một đứa trẻ châu Âu như Nhím đi xem và cảm nhận được tất cả ý nghĩa của lễ hội chọi trâu, giết lợn?

 

Rất may khi Làng tôi được công diễn vào những ngày cuối năm tại Hà Nội, một thực đơn tinh thần thuần Việt phong phú, tái hiện sinh động làng quê Việt Nam.

 

Lang toi

Show diễn Làng tôi

 

Thật khó để gọi tên Làng tôi của ê-kíp đạo diễn Tuấn Lê (Việt kiều Đức) – cũng là tác giả À ố show là một vở nhạc kịch, vũ kịch, hay một vở diễn xiếc đương đại. Được dàn dựng và công diễn trên sân khấu quốc tế từ ba năm trước đây, Làng tôi xuất hiện trên một sân khấu cách điệu, trang trí ở mức tối giản, và với những đạo cụ tưởng chừng như không thể đơn giản hơn như thanh tre, thúng mủng… Từ đó, khán giả đã nhìn thấy những sinh hoạt thường nhật của người nông dân Bắc bộ như tát nước, chèo thuyền, đánh đu, đá cầu… hiện ra thật duyên dáng bằng tạo hình cơ thể, bằng mảng khối ánh sáng, bằng ánh đèn dầu leo lét trên sân khấu.

 

Cây tre là công cụ chủ đạo của vở diễn Làng tôi. Trên nền sân khấu bằng mành tre, người ta múa trên những thân tre, nhào lộn trên những đường nét kỷ hà tạo bằng tre, tung hứng bằng rổ rá tre…. Vũ điệu ấy, khi khoan khi nhặt, xen lẫn với những điệu múa solist độc diễn, những ca khúc cadenza trổ ngón của một nhạc công đua tài với dàn nhạc làm cô bé Nhím ngồi cạnh tôi không ngừng xuýt xoa và tán thưởng.

 

Lang toi

Dân giã từ những đạo cụ trong vở diễn Làng tôi

 

Với một tà áo tứ thân nâu sồng bay cao quay tròn, chấp chới không thể không liên tưởng đến hình tượng một Đức Quan Thế Âm mang dung mạo hiền hòa, từ ái của bà mẹ quê đất Việt. Nhưng mà thôi, nhiếp ảnh hay điện ảnh chứ không phải ngôn từ, mới là phương tiện để diễn tả ngôn ngữ tạo hình hay kỹ thuật xiếc của Làng tôi.

 

Âm nhạc của vở vũ kịch Làng tôi này còn lạ lùng và đặc sắc hơn bất cứ vở xiếc – nhạc kịch nào tôi đã từng được côi. Nó là thứ âm nhạc sống động, một dạng thức live music mà người ta vẫn thấy khi cả dàn nhạc giao hưởng cùng minh họa cho một vở nhạc kịch. Live music ấy, lại cất lên thanh âm nguyên sơ của cái hồn Việt bằng đàn đáy, trống, mỏ, đàn bầu, khèn Thái…

 

Lang toi

Thúng, mủng trở thành đạo cụ trong Làng tôi

 

Khác với ballet, khi người ta múa mà không hát, ở Làng tôi, những vũ công thượng đẳng đó vừa nhào lộn, vừa chụp bắt… vừa ca hát những giai điệu dân gian thuần Việt. Họ là những nhát cọ động vở diễn, là thanh âm, nhịp điệu, hòa thanh cho sân khấu. Vừa trình diễn, vừa ca hát những giai ddieeeuj như “Bắc kim thang”… họ đã trình diễn bằng cả thị giác, hình thể, âm thanh, Làng tôi quả là một bản Hòa âm điền dã hồn hậu, nhẹ nhõm của đời sống Việt sau lũy tre làng.

 

Khác với những bản nhạc giao hưởng phương Tây, những nhạc công của Làng tôi cũng tham gia vào những chuyến động. Tuy không múa, nhào lộn, họ tiến vào sân khấu, mang âm thanh vào trung tâm vở diễn, độc tấu, trình diễn những đoạn cadenza hiu hắt, thê lương bằng đàn đáy, thổi vào khán phòng những giai điệu đa âm của khèn Thái hay điểm xuyết bằng những tiếng diều véo von. Mà cái tiếng ê a hát xẩm trên nền đàn đáy thê lương ấy, chẳng biết vô tình hay cố ý mà không nghe rõ lời, tụ nó đã là một nhạc cụ vô ngôn từ thanh quản người hát. Nó đẹp, buồn và gợi nhớ một đêm mưa phun hiu hắt trên đất Bắc…

 

Lang toi

Vở diễn Làng tôi

 

Vê nhà, Nhím bảo tôi cháu thích nhất trường đoạn tung hứng. Phải thôi, những diễn viên của Làng tôi đã tung hứng thật tuyệt vời, làm người ta bật cười về những miếng hài rất duyên dáng mà không cần những điệu bộ nhăn nhó, vặn vẹo. Bằng chuông, bằng mõ, bằng những quả bóng gỗ… dưới bàn tay thoăn thoắt của họ, bóng gỗ chạm nhau theo tiếng lốc cốc theo tiết tấu tụng kinh. Khán giả không chỉ xem bằng mắt, mà còn nghe tung hứng ấy bằng tai mà thấy được trong tâm tiếng chuông mõ đơn sơ, mộc mạc của một ngôi chùa Việt. Ngôi chùa ấy không u mặc, nhưng an nhiên và vui vẻ, như bản thân trường đoạn tung hứng hài hước và rất duyên dáng ấy trong Làng tôi.

 

Sau một giờ theo dõi đầy phấn khích, tôi đưa Nhím về nhà, cô bé không nói một lời nhưng tôi biết Làng tôi đã chạm tới thẳm sâu trong tâm hồn Nhím. Nơi đó, đông tây đã hội ngộ, như Van Gogh vẽ tranh bến cũ con đò, Verdi ngân nga khúc Requiem bằng tiếng kèn lâm khốc, và Puccini véo von câu ca dao Việt với cây đàn trên tay.

 

Lang toi

Hình ảnh trong Làng tôi

 

Âm thanh, ánh sáng, vũ đạo… của Làng tôi đã vươn lên đến cái tầm Đông Tây giao thoa mà không hề khiên cưỡng, không giải thích dông dài. Làng tôi là một diễn giải đẹp và nhẹ nhõm của khái niệm tiếp biến văn hóa: “Khi hai nền văn hóa gặp nhau, mỗi nền văn hóa sẽ mất đi một ít và đã thu về một ít để tạo ra cái mới” (Hữu Ngọc). Có nghệ thuật đúng nghĩa nào mà không đưa cái dân tộc tính lên đến tầm nhân loại? Chẳng thế mà sau bốn năm kín lịch lưu diễn ở Châu Âu với bao lời khen ngợi, Làng tôi nay đã quay về với quê hương của mình.

 

Làng tôi, tự nó đã là một dẫn nhập tuyệt vời để tôi có thể dẫn Nhím đi một đoạn đường dài qua quốc lộ 30. Nơi đó, tôi sẽ chỉ cho Nhím những địa danh Phong Châu, Đoan Hùng, Phú Thọ… Những nơi mà có tổ tiên tôi và Nhím đã đổ mồ hôi lao nhọc, lật cỏ, lượm đá, đọc sách, ru con mà mở mang bờ cõi. Những nơi mà tôi sẽ cho Nhím nghe lại khúc coda “Công cha như núi Thái Sơn…”, câu hò tuyệt diệu từ một diễn viên ngồi vắt vẻo trên cao để kết thúc vở Làng tôi.

 

Lang toi

Hình ảnh trong Làng tôi

 

Tại sao đất nước này lại có nhiều tượng đài tướng lĩnh, danh nhân xông pha trận mạc, nhưng không ai tạc một manh áo thấm đẫm mồ hôi của tiền nhân tôi đã đổ xuống cho lúa đơm hoa? Thì với vở Làng tôi, bức điểm họa của đồng quê Bắc bộ đã hình thành trọn vẹn. Một bức tranh vui có, buồn có…. của một dân tộc có quá nhiều đau thương cũng như hiển hách, nhưng chưa hề một lần vui thỏa giấc mơ no ấm.

Làng tôi được dàn dựng và công diễn trên sân khấu quốc tế từ ba năm trước.
Những đạo cụ đơn giản hơn như thanh tre, thúng mủng
Từ đó, khán giả đã nhìn thấy những sinh hoạt thường nhật của người nông dân Bắc bộ
như tát nước, chèo thuyền, đánh đu, đá cầu…

 

Khác với tình yêu vốn mê đắm, bùng phát rồi quên lãng rất nhanh, nhưng thường thì gắn bó, gần gũi vô hạn. Coi xong vở diễn, chỉ thấy thương mến tột cùng cuộc sống lam lũ nhưng hồn nhiên của quê mình. Và cái cội rễ của tôi – gã da vàng đầu bạc – và Nhím, đứa trẻ mang nửa dòng máu Việt đã chạm vào nhau như thể khi xem vở Làng tôi!.

 

Thái An

Dẫn theo: Doanh nhân cuối tuần

CÁC TOUR DU LỊCH HẤP DẪN TẠI TOP TEN TRAVEL: Du lịch Hàn Quốc, Du lịch Mỹ, Du lịch Thái Lan

THÔNG TIN ĐẶT DỊCH VỤ

Điền đầy đủ thông tin dưới đây
Ho Tên (bắt buộc):
Email (bắt buộc):
Số điện thoại (bắt buộc):
Số trẻ em (bắt buộc):
Số người lớn (bắt buộc):
Ngày đi (bắt buộc):


Tên Tour(bắt buộc):
Yêu cầu khác:

Scroll To Top