Menu

Phan Thiết đi để nhớ

Đâu đó trên đôi môi tôi vẫn còn chút mặn mòi của biển, mái tóc còn vương chút nắng, chút cát của Phan Thiết yêu thương…. Tôi nhớ Phan Thiết, nhớ đồi cát lung linh trong ánh bình mình chiếu rọi, nhớ chốn bồng lai đất đỏ đôi chân, tôi nhớ biển xanh dập dềnh con sóng và nhớ cả nụ cười thân thương của cô gái miền cát trắng…

Trở lại Sài Gòn sau hành trình về Phan Thiết yêu thương, có lẽ tôi cũng như những người bạn của mình vẫn có vương đâu đó chút tiếc nuối, chút nhớ thương về miền đất cát biển.

Con đường từ Sài Gòn đến Phan Thiết không xa, đặc biệt lại càng ngắn hơn khi dẫn đoàn là một anh hướng dẫn viên đẹp trai hài hước. Chúng tôi thong dong hát cười, giao lưu chẳng mấy chốc mà đoàn của chúng tôi đã dừng tại khách sạn 1001 đêm.

Đến với Phan Thiết, đâu đó là hương vị mặn mùi của biển, những hàng dừa đẩy đưa trong nắng chiều thu. Đoàn chúng tôi nhận phòng và chuẩn bị bắt đầu đi biển. Biển Phan thiết xanh như bích ngọc, cát trắng mịn màng trải dài tận xa xa, những chuyền thuyền nan ẩn hiện… như “mê hoặc” chúng tôi vậy đó…

 

anh phan thiet

Biển ở Phan Thiết xanh trong như bích ngọc, những con sóng dập dềnh bờ cát trắng dưới chiều thu

Ùa vào những con sóng dập dềnh, những làn gió nhẹ đưa đẩy tóc mai, chúng tôi vui cười, phô hình chụp ảnh trên cát trắng… Cả không gian biển sóng lại nhộn nhịp hơn với tiếng cười nói rôm rả… Tiếng anh hướng dẫn viên ồm ồm xa xa, mọi người nhiệt tình, “cháy” hết mình với những trò chơi đồng đội do đoàn tổ chức. Mệt mà vui, mồ hôi lăng tăn trên khuôn mặt, hòa vào cát biển, mằm mặn, sàn sạn…

 

Phan Thiet

Về với biển, mọi âu lo, mệt mỏi hòa tan trong sóng biển

Một buổi chiều tràn ngập niềm vui, hòa mình trong làn nước biển ấm áp, đùa vui với những con sóng dập dềnh…. Mọi âu lo, mệt mỏi dường như rời đi mãi…Trở về khách sạn nghỉ ngơi, để bắt đầu cho hành trình buổi sớm.

Buổi tối ở Phan Thiết dịu nhẹ đến bất ngờ, tiếng rì  rào khe khe của những hàng dừa, tiếng sóng biển dập dềnh phía xa xa…Không ồn ào xe cộ ngược xuôi, không rực rỡ đèn hoa, những khoảng tối tĩnh mịch bao trùm, đâu đó là những khoảng sáng “non nớt” của quán ăn, nhà hàng…

Một giấc ngủ dài và sâu, ánh nắng bình minh rọi qua khung cửa nhỏ. Chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị đồ và ăn sáng và tiếp tục hành trình mong ước. Đoàn xe chuyển bánh đưa chúng tôi đến với “xa mạc tình yêu”  Đồi cát trắng sau một đêm dài làm “bạn”với gió biển, mênh mông trải dài, long lanh dưới nắng chiều thu. Chúng tôi nhẹ bước in dấu chân mình trên cát, chào đón những ánh bình mình đẹp đến mê hồn. Ở “xa mạc tình yêu” có trò trượt cát vui lắm, bạn chỉ cẩn bỏ ra 20 ngìn thuê những chiếc ván trượt nho nhỏ của người dân nơi đó, thỏa sức trượt từ trên đồi cát cao cao xuống phía dưới. Chúng tôi thường trêu nhau rằng, trượt cát Phan Thiết mà như kiểu “cưỡi siêu xe” đi dạo vậy.

 

anh phan thiet

Cho tôi một vé về tuổi thơ, trượt cát thong dong giữa cát đồi

Rời xa mạc tình yêu, để lại chút nhớ thương với những kí ức thơ ấu, chúng tôi về với  Suối Tiên,chốn “ Bồng Lai Tiên Cảnh”. Chân trần men theo con suối nhỏ, róc rách nước chảy, cảm nhận được sự thư thái đến lạ kỳ. Quanh suối là những tảng đá nhỏ nằm “ngang bướng”, những nhánh lục bình nở hoa tím lịm, những hàng cây rủ bóng che đường…. Đoàn chúng tôi cũng hòa vào dòng người ngược suối, thỉnh thoảng gặp cảnh những anh chàng người Tây hả hả bên những mỏm đá, những cặp tình nhân lưu giữ cái khoảnh khắc hôn nhân… mọi người cứ ngược xuôi, đi và cảm nhận cái trốn bống lai này.

Vào sâu hơn nữa, chúng tôi choáng ngợp trước hàng nghìn nhũ cát lô nhô chĩa thẳng lên trời như những lâu đài cát, bị mưa gió bào mòn nên có nhiều hình thù kỳ lạ và cứng như đá.

 

anh Phan Thiet

Lội chân trần dưới làn nước mát dịu, thương ngoạn cảnh quan với hàng nghìn nhũ cát nhấp nhô như lâu đài

Nắng vàng dội xuống, buổi trưa căng tròn, chúng tôi phải chia tay miền đồi cát đỏ, để về khách sạn và chuẩn bị trở lại Sài Gòn.

Đoàn xe chuyển bánh về hướng Sài Gòn, chúng tôi trong sự hụt hẫng đến lạ, mọi thứ nơi đây như níu chân chúng tôi lại vậy. Nhìn qua tấm kính của xe, những hàng dừa vẫn rộn vui ca hát, sóng biển vẫn dập dềnh vỗ về bờ cát, phía xa xa nụ cười những ngư dân vang vọng…Miên man, nhớ thương, chúng tôi mang tình yêu Phan Thiệt ngày trở lại.

Phan Thiết đến để nhớ thương, nhớ thương chút mặn mỏi của biển, vẻ heo hút của mây đèo và chút yêu thương của người dân Phan Thiết. Có điều kiện chúng tôi sẽ lại trở về Phan Thiết, trở lại với yêu thương nén chặt trong lòng.

 

DSC02918-min

Tạm biệt sóng biển, tạm biệt cát trắng, tạm biệt Phan Thiết và những người con vùng đất đó, chúng tôi hẹn ngày trở lại

Bạn có điều kiện đi du lịch,  băn khoăn chưa biết chọn nơi nào, hãy du lịch Phan Thiết  yêu thương, đến với mảnh đất nơi đây để cảm nhận được cái dịu nhẹ, mênh mang, cái giản dị đơn mộc và chút tình ở nơi đây.

Tham khảo tour Phan Thiết tại đây :http://www.toptentravel.com.vn/tour-trong-nuoc/du-lich-phan-thiet

Minh Huyền

THÔNG TIN ĐẶT DỊCH VỤ

Điền đầy đủ thông tin dưới đây
Ho Tên (bắt buộc):
Email (bắt buộc):
Số điện thoại (bắt buộc):
Số trẻ em (bắt buộc):
Số người lớn (bắt buộc):
Ngày đi (bắt buộc):


Tên Tour(bắt buộc):
Yêu cầu khác:

Scroll To Top