Menu

Sa mạc Thar: Miền cổ tích ám ảnh

Là sa mạc lớn nhất Ấn Độ, lớn thứ ba châu Á và thứ 7 thế giới với diện tích hơn 200.000 km2, sa mạc Thar tạo thành đường ranh giới tự nhiên chạy dọc biên giới Ấn Độ và Pakistan. Nhờ khởi hành vào một ngày mưa hiếm hoi mà chúng tôi may mắn được khám phá cuộc sống trong ngôi làng hẻo lánh nằm trong sa mạc cằn cõi này.

 

Sa mar Thar Ấn Độ

Sa mar Thar Ấn Độ

 

1. Đi hay quay về:

 

Tám giờ sáng, chiếc xe Jeep đón nhóm chúng tôi tại một khách sạn nhỏ nằm trong thành phố Jaisalmer, còn được mệnh danh là thành phố Vàng ( Golden City) với pháo đài kỳ vĩ Golden Fort  được xây dựng từ nhiều thế kỷ XII. Gần một tiếng đồng hồ, chiếc xe Jeep đưa chúng tôi lướt qua những con đường bụi cát hai bên là sa mạc trải rộng thênh thang. Đó là một buổi sáng không có nắng rực rỡ như thường thấy ở vùng sa mạc này. Đón chúng tôi ở điểm tập kết để bắt đầu hành trình cưỡi lạc đà ra sa mạc là hai người đàn ông dễ mến và một cậu bé chừng 12 tuổi. Sau nửa tiếng chuẩn bị nước, đồ ăn và làm quen với chú lạc đà đồng hành với mình, chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình cũng đúng vào lúc trời bắt đầu mưa lất phất.

 

Trong số ba người hứng dẫn, cũng là chủ nhân của những con lạc đà này, có Ratan nói được tiếng Anh khá trôi chảy. Người đàn ông tạc 40 tuổi, có nước da đen giòn cho biết hiếm khi có mưa trên sa mạc nhưng đã mưa thì có thể mưa cả ngày. Chúng tôi vẫn tiếp tục cuộc hành trình nhưng càng đi trời càng mưa to hơn và không có dấu hiệu tạnh. Tôi may mắn có được chiếc áo mưa mỏng manh mua từ Việt Nam  còn ba người bạn phải lấy chăn quấn quanh người cho bớt lạnh. Đi được chừng hơn một tiếng, trời vẫn mưa, Ratan đề nghị cho dừng lại, chúng tôi dựng trại và chuẩn bị bữa sáng. Tôi vẫn nhớ như in cái cảnh ba cô gái đền từ ba quốc gia khác nhau cùng hai người bạn trai đồng hành thay nhau đứng căng tấm bạc duy nhất che mưa để nhóm Ratan chuẩn bị bữa sáng.

 

Tôi cũng chưa từng được thưởng thức bữa sáng nào đặc biệt như bữa áng trên  sa mạc Thar, thực tế còn hơn khả năng tưởng tượng của tôi. Ratan lấy ba viên gạch dựng làm bếp rồi đặt lên đó một chiếc chảo nhỏ cũ kỹ và đen đúa của mình, anh nhặt cỏ trên sa mạc để nhóm lửa. Bàn tay chai sần lấy từng lát bánh mì trong túi ra nướng trên chảo. Ratan đặt tiếp một nồi nước có màu nâu, anh gọi đó là nước trà của người dân trong ngôi làn heo hút trên sa mạc mà anh đang sống. Tôi tin rằng không nhiều người đủ can đảm để có thể ăn một bữa sáng được chuẩn bị một cách hoang dã như thế, tôi không dám ăn mà chỉ bấm bụng uống một cốc nước nóng vì quá lạnh.

 

Xong bữa sáng nhớ đời, trời còn mưa to hơn Ratan hỏi chúng tôi có muốn tiếp tục đi hay quay về. Sau hơn 10 phút hội ý chúng tôi ba cô gái trong nhóm năm người kiên quyết tiếp tục cuộc hành trình cho dù Ratan đã ra khuyến cáo có thể trởi sẽ mưa cả ngày. Cả sa mạc rộng lớn mênh mông hôm ấy chỉ thấy duy nhất đoàn 5 người chúng tôi ba cô gái cưỡi lạc đà đi trước, ngẩng cao và bình thản trước gió mưa…

 

2. Ngôi làng khát người:

 

Ratan mời chúng tôi ghé vào nhà anh để chuẩn bị bữa trưa vì không thể đốt lửa nấu trên sa mạc giữa trời mưa. Người đàn ông thân thiện này cho biết, hiếm khi du khách được vào khu làng này, trừ phi du khách không may gặp trời mưa to như đoàn chúng tôi. Nhưng với tôi, cái sự không may ấy lại cho tôi những trải nghiệm không bao giờ quên với gia đình người bản địa trong ngôi làng hẻo lánh nằm trên sa mạc.

 

Nhìn ra cả ngôi làng như một vườn nấm với những ngôi nhà làm vằng đất thấp lè tè và tròn trịa. Trong hơn một tiếng đồng hồ cùng nấu ăn bữa trưa với mẹ anh và hai cô em gái, Ratan kể ngôi làng ngày như một ốc đảo không ti vi, không trường học, tất cả trẻ con đều không biết chữ. Bản thân Ratan là một trong số ít những người sớm được vào trung tâm thành phố làm việc, anh chỉ nói được ít tiếng Anh bồi chứ không biết đọc cũng không biết viết. Tôi vô cùng ngạc nhiên bởi vì đất nước Ấn Độ công nghệ thong tin phát triển, tôi ngồi trên lưng lạc đà đi giữa sa mạc mênh mông vẫn có thể truy cập được Facebook,n check mail khi mua một gói cước 3G vậy mà người dân nơi đây không hề biết đến tivi, đến thế giới xung quanh họ, Ratan mỉm cười nói với tôi:”Có lẽ không có tivi là một điều may mắn đối với tôi”.

 

Cũng chính vì cuộc sống nơi đây chỉ quẩn quanh trong ngôi làng nhỏ chưa tới 1.000 người nên khi thấy chúng tôi bọn trẻ con tròng làng đều kéo tới  xem. Bọn trẻ nhìn tôi từ đầu tới chân như gặp người ngoài hành tinh. Ban ngày tôi vui vẻ chơi đùa và chụp hình chung, sau đó tôi bắt đầu thấy sợ vì các cô cứ nhìn chăm chăm vào mọi đồ vật trên người của tôi, cô thì sờ vào chiếc nhẫn, cô thì muốn giật cái đồng hồ đeo tay. Cả những bình nước hiện đại mà cô người Ý và người Pháp mang theo cũng trở thành tâm điểm chú ý của người dân trong ngôi làng biệt lập giữa sa mạc này. Tôi vẫn nớ cảm giác thú vị, sợ hãi lẫn xót xa  cũng như hiểu hơn khoảng cách quá lớn giữa giàu nghèo, hiện đại và lạc hậu ở một quốc gia đông dân thứ hai thế giới này.

 

3. Thar rực rỡ sau cơn mưa:

 

Ăn xong bữa trưa với những món ăn đực trưng của ngườ dân nơ này, chúng tooinghir ngơi và chuẩn bị lên đường cũng đúng lúc trời bắt đầu hửng nắng. Nếu cung đường buổi sáng cho tôi biết được một sa mạc Thar trong mưa đầy lãng mạn với những cồn cỏ, những bụi cây đặc trưng của mảnh đất này thì cung đường buổi chiều đem đến cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời  về những cồn cát vàng uốn lượn rực rỡ dưới ánh nắng chói chang. Tôi không thể quên cái cảm giác thích thú khi ước mơ được mổ lần ngồi trên lưng lạc đà dễ thương khám phá sa mạc cát mênh mông đã trở thành hiện thực.

 

Sa mạc Thar trong mắt tôi không chỉ đẹp bởi những dãi cát vàng óng chạy tít tắp, mà còn bởi đôi mắt sáng, trong veo của những cậu bé hồn nhiên chơi đùa trên những cồn cát. Tôi nhớ cậu bé Nirmal có nụ cười tươi rói cứ rón rén đến gần tôi muốn chụp ảnh cùng. Tôi nhớ đến hai chị em cô bé chăn dê trên sa mạc mà tôi tặng em chiếc khăn quàng cổ theo tôi gần hết cuộc hành trình một ngày mưa nắng.

 

Nếu bạn chưa từng đặt chân đến, những mảnh đất ấy đươn giản chỉ là một địa danh, nhưng khi đã một lần ghé qua bằng sự khao khát khám phá bằng cả trái tim nhiệt thành, chắc chắn vạn sẽ dành cho nó  một tình yêu đặc biệt. Tôi đã từng đến nhiều nơi trên thế giới nhưng sa mạc Thar và những em bé trong ngôi làng nhỏ bé giữa sa mạc là nơi để lại cho tôi nhiều ám ảnh và cũng nhiều yêu thương. Tôi vẫn có ước mơ một ngày trở lại, gặp lại những em bé trên sa mạc  có đôi mắt trong veo, được nhìn thấy các em tung tăng đến trường hay háo hức ngồi trước màn hình tivi để khám phá thế giới.

 

Sa mạc Thar, nơi cho tôi sống một ngày như trong cổ tích đẹp nhưng đầy ám ảnh…

Theo Doanh nhân Sài Gòn

 CÁC TOUR DU LỊCH QUỐC TẾ HẤP DẪN TẠI TOP TEN TRAVEL: Du lịch Nhật Bản, Du lịch Mỹ, Du lịch Campuchia

THÔNG TIN ĐẶT DỊCH VỤ

Điền đầy đủ thông tin dưới đây
Ho Tên (bắt buộc):
Email (bắt buộc):
Số điện thoại (bắt buộc):
Số trẻ em (bắt buộc):
Số người lớn (bắt buộc):
Ngày đi (bắt buộc):


Tên Tour(bắt buộc):
Yêu cầu khác:

Scroll To Top